Bài phát biểu của đại diện Ông Nguyễn Đức Kiên tại ĐHCĐ ACB

BÀI PHÁT BIỂU CỦA ĐẠI DIỆN
ÔNG NGUYỄN ĐỨC KIÊN
TẠI ĐH CỔ ĐÔNG NGÂN HÀNG ACB

Thưa quý vị cổ đông, thưa toàn thể đại hội.

Tôi, luật sư Vũ Xuân Nam là đại diện cổ đông sở hữu 34.731.174 cổ phần,tương đương 3,38% cổ phần ACB. Tôi xin đóng góp một số ý kiến với ĐHCĐ với các nội dung cụ thể như sau:

1. Trong tài liệu gửi cổ đông tôi không thấy phần tổng kết, đánh giá của HĐQT về vị thế của ACB trong hệ thống ngân hàng cổ phần hiện nay. Năm năm trước, ACB luôn dẫn đầu hệ thống về quy mô tổng tài sản,về hiệu quả hoạt động nhưng đã có sự thay đổi đáng kể vị thế của ACB hôm nay, vì vậy HĐQT cần có giải pháp gì để đưa ACB trở lại vị trí mà ACB vốn có và báo cáo ĐHCĐ thông qua.

2. Việc giới thiệu và bầu HĐQT và BKS nhiệm kỳ 2018-2021 rất quan trọng với sự phát triển của ACB. Quyền của cổ đông được pháp luật bảo vệ vì vậy tôi yêu cầu HĐQT báo cáo căn cứ vào quy định nào của pháp luật và của điều lệ ACB khi không trình hồ sơ của ông Nguyễn Duy Hưng đã được nhóm cổ đông giới thiệu theo đúng quy định và đã được ACB công bố thông tin chính thức trong tài liệu họp ĐHCĐ. Nếu vì lý do gì đó không trình thì vì sao không thông báo kịp thời theo đúng quy định của Ngân hàng nhà nước? Thành viên nào của HĐQT ACB phải chịu trách nhiệm về việc này khi nghị quyết HĐQT ACB kỳ họp tháng 3/2018 đã thống nhất trình hồ sơ của 11 thành viên trong đó có tên ông Hưng.

3. HĐQT ngân hàng phải đại diện cho quyền lợi cổ đông vì vậy đề nghi HĐQT ACB thông báo các tiêu chí để HĐQT giới thiệu người ra ứng cử. Việc xác định tiêu chí là cần thiết và phải minh bạch vì ACB là ngân hàng đại chúng thì yếu tố minh bạch là rất cần thiết để cổ đông biết bầu cho ai và vì sao. Nhiệm kỳ này có sự thay đổi lớn về cổ đông nhất là cổ đông nước ngoài, vì vậy HĐQT cần thông báo thông tin cho cổ đông biết dù có thể các cổ đông mới không nắm giữ đủ số cổ phần bắt buộc phải công bố thông tin, vì việc này cần được ĐHCĐ kiểm tra giám sát, nhất là có sự sở hữu hay liên quan giữa các cổ đông nước ngoài hay không.

4. Trong tờ trình ĐHCĐ về việc đầu tư tài sản cố định có giá trị rất lớn nhưng không nêu các hạng mục cụ thể vì vậy cổ đông không đánh giá được sự cần thiết và hiệu quả của việc đầu tư này. Trong 5 năm vừa qua tài sản cố định của ACB tăng rất cao, tăng nhiều lần so với giá tri đầu tư của ACB trong 20 năm trước đó nhưng HĐQT không báo cáo chi tiết cụ thể để ĐHCĐ kiểm tra đánh giá tính hiệu quả của việc đầu tư tài sản 5 năm qua có minh bạch và không thất thoát hay không. Tôi đề nghị HĐQT có báo cáo về việc này và đề nghị ĐHCĐ ra nghị quyết về việc thuê thẩm định toàn bộ giá trị đầu tư của ACB trong 5 năm qua.

5. Đề nghị HĐQT xem xét điều chỉnh kế hoạch lợi nhuận cho sát thực tế và khả năng của ACB, xem xét việc tăng vốn điều lệ lên 20,000 tỷ từ lợi nhuận ACB có được trong năm 2018. Để ACB có đủ vốn phục vụ tăng trưởng và tăng hiệu quả cho cổ đông, đề nghị ĐHCĐ ra nghị quyết về việc bán cổ phiếu quỹ, việc này giúp ACB thu được 1.500 tỷ lợi nhuận.

6. Giá trị của ACB rất lớn nằm ở đội ngũ nhân viên ACB vì vậy cổ đông ACB cần xem xét điều chỉnh chính sách nhân sự kịp thời để bảo vệ và phát triển đội ngũ nhân viên ACB. Cần tăng mặt bằng lương cho nhân viên ACB ở mức cạnh tranh cao nhất trong ngành ngân hàng.

7. Về tình hình dư nợ của 6 công ty liên quan đến ông Nguyễn Đức Kiên, có nhiều thông tin cho rằng ông Kiên gây thiệt hại cho ACB. Tôi khẳng định trong 6 công ty chỉ có công ty B&B và công ty Thiên Nam của gia đình ông Kiên còn 4 công ty thuộc tập đoàn tài chính Á Châu (AFG) là công ty gia đình ông Kiên sở hữu 40% và gia đình ông Trần Mộng Hùng 45%. Các công ty này đang tích cực trả nợ và không gây bất kỳ thiệt hại nào cho ACB.

8. Hiện có nhiều dư luận về việc ông Huy, bà Thuỷ có thẻ định cư ở Mỹ
và có quốc tịch nước ngoài, tôi đề nghị HĐQT và cá nhân ông Huy, bà Thuỷ cho cổ đông được rõ về thông tin này.

Tôi mong nhận được sự trả lời thẳng thắn của HĐQT về các nội dung nêu trên.
Là cổ đông gắn bó lâu dài với ACB, luôn hành động vì sự phát triển ACB, ông Kiên tin tưởng thời gian sẽ chứng minh rõ mọi chuyện và do hiện đang phải chấp hành bản án nhưng với trách nhiệm cổ đông ông Kiên uỷ quyền cho gia đình và luật sư đại diện bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình và mong muốn cùng quý vị xây dựng ACB ngày càng phát triển.

Xin cám ơn quý vị cổ đông đã cho tôi được trình bày ý kiến và chúc ĐHCĐ thành công.

Đừng để những kẻ cơ hội lợi dụng bóng đá

Khi Công ty Cổ phần Bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam (VPF) được thành lập, mục tiêu đầu tiên của những người sáng lập là tạo dựng một nền bóng đá sạch vì sự phát triển của bóng đá Việt Nam và khai thác sự ủng hộ của xã hội đầu tư cho bóng đá.

Sau 7 mùa giải với 3 nhiệm kỳ HĐQT thì thật đáng buồn cả hai mục đích trên đều không đạt được yêu cầu tối thiểu như mong muốn của xã hội, của người hâm mộ. Giờ đây, nghe các thành viên HĐQT VPF ca ngợi nhau mà không hiểu họ có biết tự hổ thẹn không?

Một giải đấu vô địch quốc gia thực chất chỉ là giải của 1 ông bầu với 5 đội bóng mà HĐQT có mắt như không thì làm sao có được giải đấu sạch. Việc khán giả đến sân mấy vòng vừa qua hoàn toàn không có một tí công sức nào của HĐQT VPF đương nhiệm cả, đừng nhận bừa cái không phải của mình.

Hai nhiệm kỳ trước các thành viên HĐQT VPF đã rất cố gắng nhưng họ cũng dũng cảm thừa nhận chưa làm được nhiều cho bóng đá, nhất là Chủ tịch Võ Quốc Thắng cũng tự đánh giá mình chưa cống hiến được nhiều nên xin rút lui. Nhưng thật nực cười khi chưa làm được gì mà có thành viên VPF đã vỗ ngực như có đóng góp to lớn cho bóng đá nước nhà.

Đúng, một người có thể làm nhiều việc và phụ thuộc hoàn toàn vào năng lực bản thân người đó. Và chỉ ai đã có thành công được xã hội nhìn nhận chứ không thể nói tôi làm tốt khi chưa có thành quả gì. Bất cứ vị trí nào khi đã nhận làm phải làm thực chất chứ không phải nhận để chêm thêm một dòng vào danh thiếp của mình.

Thực chua xót cho bầu Đức và cho những ai làm bóng đá nghiêm túc khi họ bị VPF coi việc từ bỏ bóng đá chỉ là việc xếp lại lịch thi đấu của ban tổ chức giải và việc bớt một hay hai đội bóng không ảnh hưởng đến nồi cơm của ban tổ chức, của HĐQT VPF.

Bầu Đức phải bỏ bóng đá vì không thể ngồi chung với những người không cùng chí hướng, không cùng mục tiêu. Quan trọng là bóng đá Việt Nam có chấp nhận những kẻ cơ hội hay không, bóng đá bẩn bị lên án và tẩy chay nên ai cơ hội cũng bị tẩy chay nhanh thôi.

Việc của VPF, của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) giờ không còn là việc riêng của tổ chức này. Các vị lãnh đạo và người hâm mộ bóng đá chỉ quan tâm ai làm được gì, đóng góp gì cho bóng đá chứ không phải bằng lời nói suông, bợ đỡ, bao che lẫn nhau.

TỨ DIỆN (Laodong.vn)